Hạnh phúc là một thói quen, không phải phần thưởng
Happiness Is a HabitHạnh phúc không phải phần thưởng cho việc “sống tốt” hay đợi tương lai tới — nó là một thói quen tinh thần bạn quyết định ngay bây giờ.
Hạnh phúc tốt cho sức khỏe
Happiness Is Good MedicineKhi vui, cả cơ thể lẫn giác quan hoạt động tốt hơn hẳn — hạnh phúc là thuốc, theo đúng nghĩa y học.
Một tấm lòng vui vẻ giống như thang thuốc hay, còn tâm thần sầu não làm khô cạn xương cốt” (vua Solomon).
Diễn giải
- Nhà tâm lý Nga K. Kekcheyev đo được: khi nghĩ điều dễ chịu, người ta nhìn, nếm, ngửi, nghe và phân biệt xúc giác đều tốt hơn.
- Bác sĩ William Bates chứng minh thị lực cải thiện ngay khi người ta nghĩ điều vui hoặc hình dung cảnh đẹp; nhà giáo dục thị giác Margaret Corbett thấy trí nhớ cũng tốt lên khi tâm trí thư giãn vì nghĩ điều dễ chịu.
- Các nhà tâm lý Harvard nghiên cứu và thấy tục ngữ Hà Lan “người hạnh phúc không bao giờ độc ác” đúng về mặt khoa học: phần lớn tội phạm đến từ gia đình bất hạnh.
- Bác sĩ John A. Schindler cho rằng bất hạnh là nguyên nhân duy nhất của mọi bệnh tâm thể, và hạnh phúc là cách chữa duy nhất.
Áp dụngTrong tuần này, mỗi khi bắt đầu một việc cần tập trung (đọc, làm việc, nói chuyện), dừng 10 giây nghĩ một cảnh khiến bạn thấy dễ chịu trước khi bắt tay vào.
Ngộ nhận thường gặp về hạnh phúc
Common Misconceptions About HappinessHạnh phúc không phải phần thưởng đạo đức cho việc “xứng đáng” — nó chỉ là một trạng thái tinh thần cần thiết cho sức khỏe, giống như tuần hoàn máu.
Hạnh phúc không phải là phần thưởng của đức hạnh, mà là chính đức hạnh” (Spinoza).
Diễn giải
- Maltz viết: nếu bạn đợi đến khi “xứng đáng” mới cho phép mình nghĩ điều vui, bạn sẽ mắc kẹt trong ý nghĩ về sự không xứng đáng của chính mình.
- Spinoza, trong sách Ethics, nói hạnh phúc không phải là phần thưởng của đức hạnh mà chính là đức hạnh — người ta kiềm chế được ham muốn vì đã vui trước, chứ không phải ngược lại.
Áp dụngViết ra một điều bạn đang tự nhủ “phải làm xong X mới được phép vui” — rồi chủ động cho phép mình vui trước khi làm xong việc đó, ngay hôm nay.
Theo đuổi hạnh phúc không phải ích kỷ
The Pursuit of Happiness Is Not SelfishVị tha khiến người ta hạnh phúc không phải vì nó là “cái giá” phải trả, mà vì nó tự nhiên đi kèm với việc hướng ra ngoài bản thân.
Thái độ bất hạnh không chỉ đau đớn, nó còn hèn và xấu xí” (William James).
Diễn giải
- Maltz cảnh báo: nếu coi hạnh phúc là phần thưởng cho sự vị tha, ta dễ suy ra logic ngược đời rằng càng khổ hạnh, tự hành hạ mình thì càng hạnh phúc — một kết luận vô lý.
- William James gọi thái độ bất hạnh là “hèn và xấu xí”, cho rằng nó chỉ khoét sâu thêm rắc rối chứ không giúp thoát khỏi nó.
Áp dụngChọn một việc giúp người khác mà bạn muốn làm (không phải vì nghĩa vụ) và làm nó trong tuần này, chú ý cảm giác được cần đến sau khi làm xong.
Hạnh phúc nằm ở hiện tại, không phải tương lai
Happiness Does Not Lie in the Future but in the PresentSống theo kiểu “trả góp” — chờ kết hôn, chờ lên chức, chờ trả hết nợ nhà mới hạnh phúc — sẽ không bao giờ tới đích, vì đời là một chuỗi vấn đề nối tiếp.
Chúng ta chẳng bao giờ thực sự sống, chỉ luôn hy vọng được sống” (Blaise Pascal).
Diễn giải
- Maltz kể bệnh nhân của ông luôn hoãn hạnh phúc tới một cột mốc tương lai, và luôn thất vọng vì giải quyết xong vấn đề này thì vấn đề khác lại xuất hiện.
- Caliph Abd al-Rahman I, người trị vì Iberia thế kỷ 8, cuối đời đếm lại số ngày hạnh phúc thật sự trong hơn 50 năm trị vì đầy quyền lực và của cải — chỉ được mười bốn ngày.
Áp dụngNêu tên một điều bạn đang “chờ xong X mới vui” — rồi chọn ngay một niềm vui nhỏ có thể tận hưởng hôm nay, không cần chờ X hoàn tất.
Biến hạnh phúc thành thói quen chủ động
Stop Letting Things Push You AroundPhản ứng bất hạnh trước những chuyện vặt là một thói quen đã luyện tập lâu ngày — và có thể luyện tập lại theo hướng ngược lại, bằng cách tách sự thật ra khỏi ý kiến của mình về sự thật đó.
Đừng để sự việc bên ngoài điều khiển cảm xúc
Stop Letting Things Push You AroundPhần lớn cơn giận, bực bội hằng ngày chỉ là phản xạ theo thói quen trước những va chạm với lòng tự trọng, không phải phản ứng bắt buộc.
Thói quen hạnh phúc giúp con người thoát khỏi sự thống trị của hoàn cảnh bên ngoài” (Robert Louis Stevenson).
Diễn giải
- Maltz ví con người phản ứng như khán giả trong trường quay TV: người dẫn chương trình giơ bảng “vỗ tay” thì vỗ tay, giơ bảng “cười” thì cười — để cho sự việc bên ngoài “ra lệnh” mình phải cảm thấy thế nào.
- Ông nói với bệnh nhân: “Anh đang cư xử như một nô lệ ngoan ngoãn, vâng lời ngay khi có tín hiệu — hãy tức giận.”
- Robert Louis Stevenson: thói quen hạnh phúc giúp người ta thoát khỏi, hoặc phần lớn thoát khỏi, sự thống trị của hoàn cảnh bên ngoài.
Áp dụngLần tới khi có ai làm bạn khó chịu (bấm còi, ngắt lời...), tự hỏi thành tiếng “mình đang tự chọn tức giận, hay đang bị ra lệnh phải tức giận?” trước khi phản ứng.
Sự thật là sự thật, còn lại là ý kiến của bạn
Your Opinion Can Add to Unhappy EventsTa thường tự làm khổ mình gấp đôi bằng cách cộng thêm ý kiến bi quan của chính mình vào một sự thật vốn đã đủ khó khăn.
Con người không bị quấy rầy bởi những gì xảy ra, mà bởi ý kiến của họ về điều đó” (Epictetus).
Diễn giải
- Một doanh nhân mất 200.000 đô la trên thị trường chứng khoán nói với Maltz “tôi bị hủy hoại và ô nhục” — Maltz chỉ ra: mất tiền là sự thật, còn “bị hủy hoại và ô nhục” chỉ là ý kiến của ông ta.
- Maltz gợi ý bệnh nhân này ghi nhớ câu của Epictetus: “Con người không bị quấy rầy bởi những gì xảy ra, mà bởi ý kiến của họ về những gì xảy ra.”
- Chính Maltz từng bị bảo rằng ông “không thể” trở thành bác sĩ vì gia đình không có tiền, “không thể” học lên ở Đức, “không thể” tự mở phòng khám ở New York — ông nhắc mình đó chỉ là ý kiến, không phải sự thật, và đã làm được cả ba việc.
Áp dụngViết ra một khó khăn hiện tại của bạn thành hai dòng riêng biệt: “Sự thật là...” và “Ý kiến của tôi là...”, rồi xem thử ý kiến đó có thật sự cần thiết không.
Thái độ hướng đến mục tiêu tạo ra hạnh phúc
The Attitude That Makes for HappinessCon người là sinh vật luôn hướng tới mục tiêu — mất mục tiêu mới thực sự gây bất hạnh, chứ không phải bản thân mất mát.
Sáng mai chúng tôi sẽ bắt đầu xây lại” (Thomas Edison, sau vụ cháy phòng thí nghiệm).
Diễn giải
- Thomas Edison mất cả phòng thí nghiệm trị giá hàng triệu đô trong một trận hỏa hoạn, không có bảo hiểm. Khi được hỏi sẽ làm gì, ông đáp: “Sáng mai chúng tôi sẽ bắt đầu xây lại.”
- Nhà doanh nhân mất 200.000 đô la ở mục trên, sau khi được Maltz chỉ ra rằng ông ta bất hạnh vì đã đánh mất mục tiêu chứ không phải vì mất tiền, đã tự đặt mục tiêu mới — trong vòng 5 năm ông có nhiều tiền hơn trước và lần đầu tiên làm công việc mình thực sự thích.
- Nhà tâm lý H. L. Hollingworth nói hạnh phúc đòi hỏi phải có vấn đề, cộng với một thái độ sẵn sàng đáp lại khó khăn bằng hành động hướng tới giải pháp.
Áp dụngNếu đang có một mất mát hay thất bại khiến bạn chán nản, hãy đặt ngay một mục tiêu nhỏ, cụ thể để hướng tới trong tuần này thay vì tiếp tục than về mất mát đó.
Luyện “tư duy lành mạnh” một cách có hệ thống
Systematically Practice “Healthy-Mindedness”Hạnh phúc không tự đến — nó là kết quả của việc chủ động chọn nghĩ về điều dễ chịu, luyện tập từng ngày như một kỹ năng.
Chọn nhớ điều dễ chịu để vượt áp lực
Carl Erskine và Gene TunneyVận động viên đỉnh cao thắng nhờ chọn được điều để nghĩ tới, chứ không chỉ nhờ kỹ thuật.
Tư duy tệ khiến tôi gặp rắc rối nhiều hơn là ném bóng tệ” (Carl Erskine).
Diễn giải
- Cầu thủ ném bóng chày nổi tiếng Carl Erskine nói “tư duy tệ khiến tôi gặp rắc rối nhiều hơn là ném bóng tệ” — mỗi khi căng thẳng, ông hình dung lại khúc suối nhỏ ở quê nhà nơi ông từng câu cá thời bé.
- Võ sĩ quyền anh Gene Tunney suýt thua trận đấu đầu tiên với Jack Dempsey vì đêm trước đó ông mơ thấy mình bị đánh gục — ông nhận ra nguyên nhân là do đọc báo toàn tin dự đoán mình sẽ thua, nên quyết định ngừng đọc báo và “đóng cửa tâm trí” với những ý nghĩ tiêu cực.
Áp dụngChọn sẵn một ký ức hoặc cảnh vật cụ thể khiến bạn thấy dễ chịu, và chủ động gọi nó ra trong đầu lần tới khi thấy căng thẳng trước một việc quan trọng.
Người bán hàng “phẫu thuật” suy nghĩ thay vì cái mũi
A Salesman Who Needed Surgery on His Thoughts Rather Than His NoseĐổi hướng chú ý khỏi những “sự thật” tiêu cực, dù chúng có thật, cũng đủ để thay đổi kết quả thực tế.
(không có câu trích trực tiếp phù hợp trong đoạn này)
Diễn giải
- Một chàng nhân viên bán hàng trẻ định xin phẫu thuật mũi vì tin khách hàng cười nhạo cái mũi hơi to của mình. Thực tế: ba khách hàng đã phàn nàn về thái độ thô lỗ của anh ta, sếp đã cho anh ta vào diện thử thách, và anh ta chưa bán được gì trong hai tuần.
- Thay vì phẫu thuật mũi, Maltz yêu cầu anh ta “phẫu thuật” cách nghĩ: trong 30 ngày, cắt bỏ hoàn toàn các ý nghĩ tiêu cực và cố tình tập trung vào ý nghĩ dễ chịu.
- Sau 30 ngày, anh ta thấy khách hàng thân thiện hơn hẳn, doanh số tăng đều, và được sếp khen công khai trong một cuộc họp bán hàng.
Áp dụngChọn một điều tiêu cực bạn đang tin về bản thân (ví dụ “khách hàng không thích mình”); trong 7 ngày tới, mỗi ngày cố tình không nghĩ đến nó và thay bằng một ý nghĩ dễ chịu về công việc.
Nhà khoa học kiểm chứng sức mạnh tư duy tích cực
A Scientist Tests the Theory of Positive ThinkingGiới hạn có chủ đích những gì mình cho phép mình nghĩ tới — về quá khứ, hiện tại, tương lai — có thể chữa cả bệnh thể chất lẫn thay đổi cả sự nghiệp.
Chúng ta có thể phải từ bỏ triết lý về cái ác, nhưng so với việc có được một đời sống tốt đẹp thì có đáng gì” (William James, theo lời kể của nhà khoa học).
Diễn giải
- Một nhà khoa học nổi tiếng, được bác sĩ Elwood Worcester kể lại trong sách Body, Mind and Spirit, đến năm 50 tuổi vẫn là người bất hạnh, không thành công, thường xuyên đau đầu dữ dội hai ngày mỗi tuần.
- Ông quyết định thử nghiệm trong đúng một tháng: chỉ nghĩ về những phần vui của quá khứ, chỉ chú ý phần đáng mong muốn của hiện tại, và coi mọi tham vọng xứng đáng của tương lai là nằm trong tầm tay.
- Chưa đầy một tuần, chứng đau đầu biến mất. Sau đó các công trình của ông được xuất bản, một quỹ được lập ra để in mọi thứ ông viết trong tương lai, và một nhân vật ông từng ngưỡng mộ đã tự tìm đến mời ông làm trợ lý.
Áp dụngTrong 7 ngày tới, mỗi tối trước khi ngủ, chỉ cho phép mình ôn lại một phần dễ chịu của ngày hôm đó, dù ngày đó có bao nhiêu chuyện không vui.
Cách tập thói quen hạnh phúc
How to Learn the Happiness Habit95% hành vi, cảm xúc và phản ứng của con người là thói quen — và thói quen (khác với nghiện) có thể đổi được bằng một quyết định có ý thức cộng với luyện tập.
Đầy đủ 95 phần trăm hành vi, cảm xúc và phản ứng của chúng ta là do thói quen” (Maxwell Maltz).
Diễn giải
- Maltz phân biệt rõ “thói quen” với “nghiện”: nghiện gây ra triệu chứng cai nghiêm trọng khi bỏ, còn thói quen chỉ là phản ứng đã học được và có thể học lại theo cách khác.
- Ông đưa ra bài tập cụ thể: đổi thói quen mang giày (đổi chân xỏ trước, đổi cách buộc dây) trong 21 ngày liên tục, dùng hành động nhỏ này làm lời nhắc để đổi luôn những thói quen suy nghĩ và cảm xúc khác trong ngày.
- Người nghệ sĩ dương cầm không “quyết định” sẽ bấm phím nào — phản ứng là tự động; nhưng anh ta hoàn toàn có thể quyết định có ý thức để đổi sang bấm phím khác nếu muốn.
Áp dụngBắt đầu ngay ngày mai: đổi chân xỏ giày trước và cách buộc dây giày trong 21 ngày liên tục, và mỗi sáng khi làm vậy, tự nhắc mình sẽ cười ít nhất 3 lần trong ngày đó.
SUCCESS — bảy thành tố của nhân cách kiểu thành công
Maltz đóng khung cả một chương trình sửa đổi hình ảnh bản thân vào bảy chữ cái của từ “SUCCESS”, mỗi chữ là một thành tố cụ thể có thể luyện được, kèm một “đơn thuốc” (Prescription) hành động rõ ràng.
Sense of Direction — ý thức về phương hướng
SMột người chỉ vững vàng khi đang tiến về phía một mục tiêu do chính mình muốn — không phải mục tiêu do người khác đặt ra.
Xe đạp chỉ giữ được thăng bằng khi đang tiến về phía trước” (Maxwell Maltz).
Diễn giải
- Một nhân viên quảng cáo ngoài 40 tuổi vừa được thăng chức quan trọng lại thấy bất an và mất tự tin, nghĩ rằng “cằm yếu” của mình là nguyên nhân và định phẫu thuật thẩm mỹ.
- Maltz phát hiện: bao năm nay ông ta được thúc đẩy bởi mục tiêu cá nhân muốn đạt vị trí đó; nhưng khi đã lên chức, ông ta chuyển sang sống theo kỳ vọng của người khác nên mất phương hướng.
- Maltz ví ông ta như người lái xe đạp: xe đạp chỉ giữ được thăng bằng khi đang tiến về phía trước, đứng yên thì lung lay là chuyện đương nhiên.
Áp dụngViết ra một mục tiêu cá nhân bạn thật sự muốn đạt (không phải vì người khác kỳ vọng), và một việc cụ thể có thể làm trong tuần này để tiến một bước tới đó.
Understanding — thấu hiểu
UPhần lớn xung đột giữa người với người là do hiểu lầm, không phải ác ý — mỗi người chỉ đang phản ứng đúng theo cách họ diễn giải sự việc.
Con người không phản ứng với sự việc như nó vốn là, mà phản ứng với hình ảnh trong tâm trí của chính mình về sự việc đó” (Maxwell Maltz).
Diễn giải
- Ví dụ Fact vs. Opinion trong sách: chồng bẻ khớp ngón tay (sự thật) → vợ kết luận “anh ấy làm vậy vì muốn chọc tức mình” (ý kiến); hai người bạn đang thì thầm rồi im bặt khi bạn tới gần (sự thật) → bạn nghĩ “chắc họ đang nói xấu mình” (ý kiến).
- Bertrand Russell cho rằng một lý do Hitler thua Thế chiến II là ông ta không hiểu đúng tình hình — vì trừng phạt người mang tin xấu nên không ai còn dám nói thật với ông ta.
Áp dụngPrescription của Maltz — Tìm hiểu thông tin thật về bản thân, vấn đề, người khác hay tình huống, dù đó là tin tốt hay xấu, thay vì né tránh. Lần tới khi bất đồng với ai, hỏi thẳng “anh/chị nhìn việc này thế nào?” trước khi kết luận.
Có mục tiêu và hiểu tình huống chưa đủ — phải có can đảm để hành động, vì chỉ hành động mới biến mong muốn thành hiện thực.
Chạm nhẹ vào cây kế thì bị gai đâm, nắm chặt nó thì gai sẽ gãy vụn” (Đô đốc William F. Halsey).
Diễn giải
- Đô đốc William F. Halsey lấy phương châm từ Nelson: “Không thuyền trưởng nào sai lầm nghiêm trọng nếu đặt tàu mình cạnh tàu địch” — và nói “chạm nhẹ vào cây kế thì bị gai đâm, nắm chặt nó thì gai sẽ gãy vụn.”
- Tướng R. E. Chambers, phụ trách Tâm thần học và Thần kinh học của Lục quân, nói phần lớn người ta không biết mình can đảm đến mức nào, sống cả đời trong tự nghi ngờ dù có đủ nguồn lực nội tâm để đối mặt khủng hoảng lớn.
Áp dụngPrescription của Maltz — chấp nhận mắc vài sai lầm, chịu chút đau để đạt được điều mình muốn. Chọn một việc nhỏ bạn đang trì hoãn vì sợ sai, và làm nó trong tuần này để luyện “cơ bắp can đảm” trên việc nhỏ trước.
Compassion — lòng trắc ẩn
CCảm nhận của ta về người khác và cảm nhận của ta về chính mình luôn đi cùng nhau — coi thường người khác thì cũng không thể thật lòng tôn trọng bản thân.
(không có câu trích ngắn phù hợp trong đoạn này)
Diễn giải
- Maltz cho rằng người nghĩ “người khác không quan trọng” thì không thể có sự tự trọng sâu sắc, vì bản thân họ cũng là “người”.
- Một trong những cách hết cảm giác tội lỗi hiệu quả nhất là ngừng lên án, phán xét, đổ lỗi cho người khác trong đầu mình.
Áp dụngPrescription của Maltz gồm ba việc — (1) nhìn nhận đúng giá trị của người khác, (2) dừng lại nghĩ về cảm xúc và mong muốn của họ, (3) đối xử như thể họ quan trọng. Chọn một người bạn hay phán xét trong đầu, và trong tuần này thử dừng lại hỏi “họ đang cảm thấy thế nào?” trước khi phán xét.
Esteem — biết trân trọng
ECoi thường bản thân không phải là đức tính khiêm tốn, mà là một tật xấu gây hại thật sự.
Than ôi! Sự Hoài nghi đáng sợ nhất là hoài nghi chính mình” (Carlyle).
Diễn giải
- Maltz kể về bà mẹ nội trợ ở mục trước: bà nghĩ phẫu thuật căng da mặt sẽ khiến chồng con “trân trọng mình hơn”, nhưng vấn đề thật sự là bà đã đánh mất lòng tự trọng vì tuổi trung niên và vài nếp nhăn, tóc bạc.
- Maltz trích lời Carlyle: “Than ôi! Sự Hoài nghi đáng sợ nhất là hoài nghi chính mình” — và cho rằng chính sự bất tín vào bản thân là gốc rễ của tính hay nổi giận và độc đoán của Carlyle.
Áp dụngPrescription của Maltz — ngừng mang trong đầu hình ảnh bản thân như một kẻ thất bại đáng thương. Viết ra một điều bạn làm tốt trong tuần qua, dù nhỏ, và đọc lại nó vào buổi tối trước khi ngủ.
Self-Confidence — tự tin
STự tin được xây từ kinh nghiệm thành công đã có — nhớ lấy thành công, quên đi thất bại, thay vì làm ngược lại.
Chúng ta có thể xóa ý nghĩ tiêu cực khỏi tâm trí dễ dàng như kéo tài liệu vào thùng rác trên máy tính” (Maxwell Maltz).
Diễn giải
- Maltz ví bộ não con người như máy tính: người tập ném móng ngựa trật nhiều hơn trúng gấp mười lần, nhưng nếu chỉ có “lặp lại” mới tạo kỹ năng thì đáng lẽ anh ta phải giỏi trật hơn — thực tế bộ não chỉ củng cố những lần trúng và quên dần những lần trật.
- Charles Kettering nói bất kỳ nhà khoa học trẻ nào cũng phải sẵn sàng thất bại 99 lần trước khi thành công một lần, mà không được để cái tôi bị tổn thương vì điều đó.
- Bác sĩ tâm thần Winfred Overholser, chủ tịch Hội Tâm thần học Mỹ, khuyên nên chủ động nhớ lại những khoảnh khắc can đảm trong quá khứ mỗi khi sự tự tin bị lung lay.
Áp dụngPrescription của Maltz — dùng sai lầm như một cách để học rồi bỏ qua nó; chủ động nhớ lại và hình dung những thành công trong quá khứ. Viết ra 3 thành công nhỏ (hoặc “khoảnh khắc vui/can đảm”) của bạn trong quá khứ, và đọc lại danh sách đó trước một việc khó trong tuần này.
Self-Acceptance — chấp nhận bản thân
SKhông thể có thành công hay hạnh phúc thật sự nếu chưa chấp nhận chính mình — bạn từng mắc sai lầm, nhưng bạn không phải là sai lầm đó.
Bạn có thể đã mắc sai lầm, nhưng điều đó không có nghĩa là bạn là một sai lầm” (Maxwell Maltz).
Diễn giải
- Maltz phân biệt “bản thân thật” (real self, không thể thay đổi) với “tính cách” (personality, là công cụ thể hiện bản thân, có thể thay đổi) — cải thiện hình ảnh bản thân không tạo ra năng lực mới, mà giải phóng năng lực vốn đã có sẵn.
- Ông so sánh: một cỗ xe ngựa không phải phương tiện lý tưởng nhất thế giới, nhưng một cỗ xe ngựa thật sẽ đưa bạn từ bờ này sang bờ kia của nước Mỹ tốt hơn một chiếc máy bay phản lực... không có thật.
- Edward W. Bok, người từng làm chủ bút tạp chí Ladies' Home Journal nhiều năm, nói: người ít niềm tin thì tự nhủ “tôi là hư không”, còn người có nhận thức đúng thì tự nhủ “tôi là tất cả” rồi bắt tay chứng minh điều đó.
Áp dụngPrescription của Maltz — chấp nhận bản thân như hiện tại và bắt đầu từ đó. Viết ra một sai lầm gần đây bạn vẫn còn dằn vặt, rồi viết một câu tách rõ: “hành vi đó sai” khác với “tôi không phải là hành vi đó”.